Người thân cận

13/07/2025

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 10, 25-37.

Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời”. Người nói với ông: “Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?” Ông trả lời: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình”. Chúa Giêsu nói: “Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống”. Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Nhưng ai là anh em của tôi?” Chúa Giêsu nói tiếp:

“Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: ‘Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông’. Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?” Người thông luật trả lời: “Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy”. Và Chúa Giêsu bảo ông: “Ông cũng hãy đi và làm như vậy”.

“Hãy đi, và cũng hãy làm như vậy!”.

“Chúa Kitô không đi ngang qua cuộc khổ đau của con người – Ngài bước vào đó. Như người Samaritanô, Ngài không hỏi quá khứ, không tính toán hậu quả – chỉ biết cúi xuống và mang lấy!” – Adrienne von Speyr.

Kính thưa Anh Chị em,

Theo Đức Phanxicô, Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay là cuốn Phúc Âm rút gọn; qua đó, hai giới răn trọng nhất được Chúa Giêsu nêu bật – đặc biệt, giới răn thứ hai, Ngài trả lời câu hỏi của một người thông luật, “Ai là người thân cận của tôi?”. Thật bất ngờ, chính Ngài, ‘người thân cận!’. 

Người bị nạn là hình ảnh của Ađam, biểu tượng cho một nhân loại sa ngã; các Thầy Tư tế và Lêvi, biểu tượng của Lề Luật vốn không thể cứu chuộc. Nhưng người Samaritanô – Đấng mà thế gian coi thường – chính là Chúa Kitô; Ngài băng bó vết thương người bị nạn bằng dầu và rượu – biểu tượng của lòng thương xót và hy sinh! Do đó, chính Chúa Kitô đã hành động như một ‘người thân cận’ với nhân loại, với mỗi người chúng ta; chúng ta yêu mến Ngài “hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực và hết trí khôn” là điều phải lẽ.

Tuy nhiên, quan trọng hơn, Chúa Giêsu còn nói, “Hãy đi và làm như vậy!”. Đây là một sứ mệnh dành cho nhân loại sa ngã, trong đó, có chúng ta – nay đã được chữa lành khỏi tội lỗi – là ra đi đến với người khác để hành động như Ngài, nghĩa là mang ân sủng chữa lành đã lãnh nhận và quảng đại trao tặng nó cho người khác. “Chúng ta không thể là ‘người thân cận’ thật sự nếu chưa một lần là kẻ bị bỏ rơi mà Chúa Giêsu đã cúi xuống. Tình yêu thương thật sự bắt đầu từ lòng biết ơn – và đến lượt mình – biến lòng biết ơn này thành hành động cúi xuống như Ngài!” – Henri Nouwen.

Mặc dù tình yêu thường đi kèm với những cảm xúc và một số tình cảm nhất định, nhưng tình yêu còn nhiều hơn thế. Nó là một hành động! Nếu người Samaritanô chỉ nhìn nạn nhân, cảm thấy thương hại, động lòng trắc ẩn nhưng rồi bỏ đi, ông đã không thể hiện tình yêu. Tình yêu là một hành động vốn rất đòi hỏi. Nếu muốn thực hiện điều răn đầu tiên và quan trọng nhất, chúng ta không thể chờ đợi cho đến khi cảm thấy muốn yêu thương rồi mới hành động. Thay vào đó, phải hành động ngay bây giờ và không do dự. “Tình yêu không sống trong ý định, nhưng trong quyết định. Nó buộc ta hành động ngay khi bất tiện nhất – như người Samaritanô giữa đường vắng!” – Romano Guardini.

Anh Chị em,

“Hãy đi, và cũng hãy làm như vậy!”. Hôm nay, hãy suy ngẫm về bản chất thực sự của tình yêu ở dạng cao cả nhất – chọn làm điều tốt nhất cho người khác – giúp họ thoát khỏi tội lỗi và bạn trở thành ‘người thân cận’ – công cụ quan phòng của Chúa – trong cuộc sống của tất cả những ai cần trợ giúp. Đó là sự tham gia vào tình yêu Thiên Chúa đã thể hiện với chúng ta trong Chúa Giêsu Kitô; nói cách khác, chúng ta được kêu gọi cống hiến bản thân cho cùng một hình thức tình yêu vị tha hy sinh này; và như thế, được chia sẻ vinh quang trong cuộc sống vĩnh cửu với Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đến với người khác như một người đạo đức, nhưng như một người đi đường – sẵn sàng dừng lại trước một linh hồn thương tích!”, Amen.

Lm. Minh Anh, TGP. Huế