Thứ Năm Tuần 12 Thường Niên Năm A – Dông Tố Biết Nói

25/06/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu  7, 21-29.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không phải tất cả những ai nói với Thầy: “Lạy Chúa, Lạy Chúa”, là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: “Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?” Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: “Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta”.

“Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn”.

Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: vì Người dạy dỗ họ như Ðấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ.

“Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ!”.

“Nghịch cảnh không tạo nên con người; nó chỉ bày tỏ con người ấy là ai!” – James L. Allen.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy, nghịch cảnh có thể làm lộ nền móng thật của một con người. Mưa sa, nước cuốn, bão táp không làm cát chắc hơn hay đá cứng hơn; chúng chỉ khiến cát và đá lộ diện. Đó chính là lúc ‘dông tố biết nói’.

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’… nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy!”. Hoá ra, điều quyết định không phải là điều chúng ta tuyên xưng, nhưng là điều chúng ta trở nên. Nguyên ngữ Hy Lạp dùng động từ poieō – “làm, thực hiện”. Đời sống Kitô hữu không được xây trên kinh nguyện hay những lời đạo đức, nhưng trên việc thi hành ý muốn của Thiên Chúa trong những chọn lựa cụ thể của đời sống. Những gì được kiên trì sống trong âm thầm mới dần tạo nên vóc dáng thiêng liêng của một con người. “Điều quan trọng không phải là nói những điều lớn lao về Chúa, nhưng là làm những điều nhỏ bé vì tình yêu Ngài!” – Mẹ Têrêxa Calcutta.

Nền móng không chỉ được xây trong những ngày bình yên, nhưng cả khi dông bão đang ập xuống. Mỗi lần vâng phục, mỗi lần trung tín trong âm thầm, mỗi lần tha thứ đều đào sâu thêm nền đá của đời mình. Khi cuồng phong đến, ngôi nhà đứng vững không nhờ những gì được hứa, nhưng nhờ những gì đã được sống. Chính phần ẩn sâu ấy quyết định liệu nó có đứng vững khi bão táp ập vào. Đức tin cũng vậy. Và đó là lúc ‘dông tố biết nói’.

Israel đã trải nghiệm điều đó. Vua, Đền Thờ, thành thánh – tất cả đều lần lượt sụp đổ. Họ mất những gì từng làm nên niềm tự hào và cảm giác an toàn của mình – bài đọc một. Có những điều chỉ mất đi mới cho biết chúng chưa bao giờ là chỗ dựa sau cùng; bởi chỗ dựa đích thực không phải là những gì thuộc về Thiên Chúa, nhưng là chính Ngài. Vậy mà giữa cảnh lưu đày, Thánh Vịnh đáp ca lại cất lên, “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con!”. Chính trong cảnh trắng tay ấy, dân Chúa mới học lại bài học căn bản: vinh quang Thiên Chúa không ở nơi những gì con người sở hữu, nhưng ở sự hiện diện và lòng trung tín của Ngài. “Điều Thiên Chúa ban trước hết không phải là một điều gì, nhưng là chính Ngài!” – Karl Rahner.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ dạy chúng ta xây đời trên đá; Ngài chính là Đá Tảng ấy. Ngài đến để trở nên nền móng không lay chuyển của một nhân loại vốn quen xây đời mình trên cát của quyền lực, của cải, thành công và cái tôi. Bởi đó, điều cứu chúng ta không phải là một đức tin chỉ ở trên môi miệng: “Lạy Chúa! Lạy Chúa!”, nhưng là một đức tin dự phần vào sự vâng phục hiếu tử của Đức Giêsu đối với Chúa Cha. Khi mọi chỗ dựa khác sụp đổ, người tín hữu khám phá rằng mình vẫn chưa mất tất cả, vì vẫn còn Đức Kitô. Đến lúc ấy, dông tố không cần nói thêm gì nữa. “Ai có Thiên Chúa thì không thiếu gì; chỉ mình Ngài là đủ!” – Têrêxa Avila.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để con chỉ xây cao, nhưng biết xây sâu; để khi bão đến, đời con vẫn đứng vững trên Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế