Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô 4,1-20.
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy ở bờ biển và có đám đông dân chúng tụ lại gần Người, nên Người xuống ngồi trong một chiếc thuyền trên mặt biển, tất cả đám đông thì ở trên đất theo dọc bờ biển.
Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều, và khi giảng, Người nói với họ rằng:
“Các ngươi hãy nghe! Nầy người gieo hạt đi gieo hạt giống.
Khi gieo, một phần hạt rơi xuống vệ đường và chim trời đến ăn hết.
Phần khác rơi trên đất sỏi, nơi không có nhiều đất.
Hạt giống đã mọc lên ngay, vì lớp đất không sâu.
Nhưng khi mặt trời mọc lên, hạt giống bị nắng đốt và vì không rễ, nên bị chết khô.
Một phần khác rơi vào bụi gai và gai mọc lên làm hạt giống chết mà không sinh hoa trái được.
Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nẩy nở và sinh quả, hạt thì sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm”.
Và Người phán rằng: “Ai có tai nghe thì hãy nghe”.
Khi Người còn lại một mình, thì mười hai ông là những kẻ luôn ở với Người, hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn, Người liền bảo các ông:
“Các con được ơn biết mầu nhiệm về nước Thiên Chúa, còn những người khác ở ngoài thì mọi sự được giảng dạy bằng dụ ngôn, vì chúng nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, kẻo chúng trở lại mà được tha tội”.
Người nói với các ông:
“Các con không hiểu dụ ngôn đó sao? Vậy thì hiểu sao được tất cả những dụ ngôn khác?
Người gieo hạt là gieo lời Chúa.
Vệ đường mà lời Chúa được gieo vào, là những kẻ vừa nghe xong, thì Satan đến và cất lấy lời Chúa gieo trong tâm hồn họ.
Và cũng thế, những hạt giống rơi trên đất sỏi, là những kẻ khi nghe lời Chúa thì đón nhận vui vẻ, nhưng chúng không đâm rễ bên trong và là những người hay thay đổi: sau đó gặp phải cơ cực hay bắt bớ vì lời Chúa, thì họ sa ngã liền.
Lại có những hạt giống rơi trong bụi gai.
Ðây là những kẻ nghe lời Chúa, nhưng những lo lắng trần tục, bóp nghẹt lời Chúa, khiến không thể sinh hoa trái được.
Còn những hạt giống gieo trong đất tốt: đó là những người nghe lời Chúa, biết giữ lấy và làm sinh lợi, hạt ba mươi, hạt sáu mươi và hạt một trăm”.

“Người gieo giống đây là người gieo Lời!”.
“Tiến triển là không thể nếu không thay đổi, và những ai không thể đổi tư duy thì không thể thay đổi bất cứ điều gì!” – Bernard Shaw.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho thấy, không thể sinh hoa kết trái nếu không có biến chuyển; hạt Lời chỉ lớn lên khi cách nghĩ của lòng người chịu đổi thay – một lòng người ‘nay vậy, mai kia!’.
Dụ ngôn không chỉ hỏi bạn đang là loại đất nào, mà sâu xa hơn: đất ấy “đang trở thành gì?”. Không đất nào sinh ra đã là đất tốt; chỉ có những mảnh đất “đang được biến đổi – hoặc đang bị bỏ mặc!”. Bốn loại đất không là bốn hạng người cố định, mà là bốn trạng thái có thể luân chuyển – ‘nay vậy, mai kia’ – trong cùng một con người! Nay, vệ đường – nghe mà không dừng lại; mai, sỏi đá – hứng khởi nhưng không bám rễ; rồi thành gai góc – đời sống bóp nghẹt; và cũng có lúc là đất tốt. Vì thế, trọng tâm không phải là, “Tôi, loại đất nào?” mà là “Tôi đang để mình trôi về hướng nào?”.
Tiếp đến, hạt giống không đổi; chỉ có “độ mở” lòng người đổi. Vấn đề không nằm ở sức sống của Lời, mà ở “độ rộng” của tim! Không vì Lời yếu, mà vì con tim có thể khép lại theo nhiều cách rất tinh vi – dửng dưng, nông cạn, hoặc bận rộn cùng những lo lắng trông có vẻ rất “chính đáng”. Và chúng có thể trở thành những “lực kéo” quen thuộc kéo đời sống chúng ta xuống bởi quá nhiều thứ phải lo. Vì thế, Lời không chết vì bị chống đối, mà vì bị đặt sau quá nhiều ưu tiên khác! Bạn không thể làm nên việc lớn nếu bị phân tâm bởi những việc nhỏ. “Nơi bạn dồn sự chú ý là nơi bạn dành thời gian theo đuổi!” – Idowu Koyenikan.
Vậy mà người gieo cứ gieo, không dò đất, không chọn chỗ, và không ‘sẻn so’ hạt giống. Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta là đất tốt; nhưng Ngài gieo vì tin đất “có thể hoá tốt”. Điều đó mở ra một chân trời hy vọng cho mỗi người, và một cái nhìn bao dung với người khác – hôm nay, vệ đường; mai kia, đất tốt – và Thiên Chúa vẫn không ngưng gieo. Vậy điều quan trọng không phải là tôi đã từng thế nào, mà là hôm nay tôi có cho phép Lời “ở lại?”. “Cách duy nhất để hiểu được sự thay đổi là đắm mình vào nó, hoà nhịp và cùng nhảy!” – Alan Watts.
Anh Chị em,
Giữa những đổi thay của lòng người, “Chúa Kitô vẫn là một – hôm qua cũng như hôm nay!”. Nơi Ngài, không có “lưỡng lự”, không có “có lẽ”, không có “để sau”, chỉ một tiếng “có” trọn vẹn dành cho Chúa Cha và cho con người. Vì thế, dù chúng ta “khép mở thất thường”, Ngài vẫn nhẫn nại gieo; dù chúng ta té lên ngã xuống, Ngài không mệt mỏi tha, và không thôi yêu thương. Chúng ta chậm, Ngài đợi; chúng ta lạc, Ngài dẫn về. Chính sự trung tín không đổi ấy bảo đảm cho ngày mùa cứu rỗi: không vì bạn và tôi luôn là đất tốt, nhưng vì đã để cho Ngài ở lại, cày xới, và biến đổi. “Đổi suy nghĩ, và bạn sẽ đổi thế giới!” – Vincent Peale.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa những lối quanh co, Chúa đã chờ con; qua biến cố lớn nhỏ, Chúa đã gọi con; cho con bớt thất thường để trung thành với những chọn lựa lặng lẽ!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế