Ngày 18-25.01: Lịch Sử Tuần Lễ Cầu Cho Các Kitô Hữu Hiệp Nhất

18/01/2026

Năm 1908, Mục Sư Paul Wattson đang coi sóc một nhà thờ Anh giáo ở Graymoor, New York, đưa ra sáng kiến cử hành một tuần Tám Ngày cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô Giáo với sự hỗ trợ của các Giám mục Anh giáo và Công giáo. Tuần Tám Ngày này bắt đầu vào ngày 18.01 bấy giờ là lễ Ngai Tòa Thánh Phêrô ở Rôma, và kết thúc vào ngày 25.01, lễ Thánh Phaolô trở lại.

Năm sau, mục sư Wattson và toàn thể cộng đoàn Anh giáo của ngài gia nhập Giáo Hội Công giáo, và vào năm tiếp theo, tức là năm 1910, cựu mục sư Wattson đã được thụ phong linh mục.

Sáng kiến cử hành tuần Tám Ngày cầu nguyện này lan tràn nhanh chóng, và năm 1916, Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô 15, cổ vũ sáng kiến này trong toàn Giáo hội và gọi là Tuần Cầu Nguyện cho Hiệp Nhất Kitô Giáo.

Năm 1964, Công Đồng Vaticanô II ban hành Sắc Lệnh Đại Kết (UR), và ngày 30.05.1995, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II ra thông điệp Ut Unum Sint (Ước gì chúng nên một), gồm 03 chương: Sự dấn thân của Giáo Hội Công giáo vào công cuộc đại kết; các kết quả của tiến trình đối thoại; và đường còn xa lắm không?

Trong buổi tiếp kiến sáng 10.11.2016 dành cho Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô, Đức Phanxicô đã minh định thế nào là Hiệp Nhất Kitô Giáo.

1. “Hiệp nhất được thực hiện khi đồng hành, nghĩa là khi chúng ta gặp gỡ nhau như anh chị em, cầu nguyện, cộng tác với nhau trong việc loan báo Tin Mừng và phục vụ những người rốt cùng”.

2. Hiệp nhất không phải là đồng nhất. Những truyền thống khác nhau về thần học, phụng vụ, linh đạo và giáo luật được phát triển trong thế giới Kitô, khi chúng ăn rễ trong truyền thống tông đồ, là một phong phú chứ không phải là một đe dọa cho sự hiệp nhất.

3. Hiệp nhất không phải là gộp vào nhau và sự hiệp nhất này cũng không chấp nhận sự chiêu dụ tín đồ của nhau.

Đức Phanxicô nhắn nhủ rằng: “Trước khi nhìn những điều chia cách chúng ta, cũng cần nhận thức thiết yếu sự phong phú của những gì liên kết chúng ta, như Kinh Thánh, các bản tuyên xưng đức tin của các Công đồng chung đầu tiên”.

Lm. Sta-nít-la-ô Nguyễn Đức Vệ